Thứ Năm, 1 tháng 3, 2012

ĐỪNG LƯỚT


Đừng lướt! 
            Hồi còn trẻ, tôi đi tìm vàng ở California. Không bao giờ tôi kiếm đủ vàng để trở nên giàu có, bù lại tôi đã phát hiện ra một vùng rất đẹp của đất nước, đó là Stanish Flower.
Stanish Flower giống như thiên đường trên trái đất. Những quả đồi xanh tươi mơn mởn, những khu rừng sâu hun hút thẫm xanh, từng cơn gió lay động cành cây, vuốt ve những chồi biếc. Những năm trước đây khắp mọi ngả, bao người đổ về S. Flower để tìm vàng. Họ đã dựng nên thị trấn với các cửa hiệu, nhà hàng, rồi nhà băng, trường học cùng những vỉa hè thông thoáng, những ngôi nhà thông thoáng. Những ngôi nhà xinh đẹp cũng mọc lên cho từng tôt ấm gia đình. Thoạt nhiên, đám dân cư mới tìm được rất nhiều vàng ngay trên những quả đồi S. Flower, nhưng vận may không kéo dài…
Sau một vài năm, vàng như biến mất. Vào thời gian tôi đến S. Flower mọi người đã bỏ đi cả, họ vốn là những người thực dụng.
Bây giờ, cỏ mọc khắp phố phường, những khóm hồng dại trùm kín các căn nhà nhỏ, chỉ có âm thanh của côn trùng là râm ran. Khi tôi đặt chân đến đây, một người đàn ông đứng  trước căn nhà nhỏ, mỉm cười với tôi. Căn nhà này không bị những bụi hồng bao phủ.
Khu vườn xinh xinh ở phía trước căn nhà tràn ngập những bông hoa màu xanh và vàng. Những tấm rèm trắng mềm mại nơi của sổ lả lướt trong ngọn gió mùa hè như chào gọi.
Vẫn mỉm cười, người đàn ông mở cửa căn nhà và vẫy vẫy tôi.
Tôi bước vào nhà và không thể tin ở mắt mình. Tôi đã từng sống nhiều tuần lễ trong những ổ trại tuềnh  toàng cùng với những người thợ mỏ, ngủ lăn lóc trên nền đất cứng và ăn đậu hột lổn nhổn trong chiếc đĩa kim loại lạnh ngắt, chịu mọi sự gian khổ để đào đãi tìm kiếm những miếng kim loại óng ánh vàng…
Bây giờ , trong căn nhà nhỏ này ký ức như sống lại trong tôi, lặng lẽ đưa mắt quan sát…Tấm thảm trên sàn gỗ bóng loáng, tranh treo đầy phòng, trên những chiếc bàn nhỏ bày sò biển và sách, những bình sứ Trung Quốc cắm đầy hoa tươi.
Người phụ nữa đã biến ngôi nhà lạnh lẽo thành căn phòng ấm cúng. Niềm vui  tràn đầy trái tim tôi, hẳn không giấu nổi trên gương mặt của mình. Người đàn ông như đọc được ý nghĩ của tôi:
“Vâng”! Ông cười:
 “ Tất cả những cái này là do cô ấy đấy. Mọi thứ trong căn phòng này đều nhờ bàn tay của nàng”
Một bức tranh trên tường treo không được ngay ngắn. Ông phát hiện ra liền đứng lên sửa lại. Ông lùi lại rồi tiến lên nhiều lần để tin chắc rằng bức tranh đã được treo đúng chỗ. Đoạn ông lấy tay vỗ nhẹ vào nó:
“Nàng vẫn làm như vậy” Ông giải thích cho tôi. “Cử chỉ âu yếm đó giống như cái vỗ nựng vào mái tóc của đứa trẻ khi nàng chải tóc xong cho nó. Tôi đã bao lần nhìn em treo tranh  như vậy đến mức tôi có thể làm y hệt như em làm. Không hiểu tại sao tôi lại như vậy, cứ như là em hóa than vào tôi.”
Khi ông nói, tôi linh cảm có một điều gì đó đã  xẩy ra ngay trong phòng này mà ông muốn tôi phát hiện. Tôi đảo nhìn xung quanh. Khi cặp mắt tôi lướt trên góc phòng cạnh lò sưởi, Ông xoa xoa tay, rồi bật ra tiếng cười đầy hạnh phúc:
 “Đấy, nó đấy”, Ông kêu lên: “Anh đã tìm thấy rồi, thế nào anh cũng tìm thấy. Đó là bức ảnh của nàng”
 Tôi bước đến bên cái đôn nhỏ màu hạt huyền nơi đặt bức ảnh.
Một người phụ nữ đẹp tuyệt trần, đẹp nhất mà tôi đã từng gặp! Sự ngọt ngào, dịu dàng, tràn đầy không chỉ hiện ra trên nét mặt.
 Người đàn ông cầm bức ảnh lên, nhìn chằm chằm vào đó:
   “Nàng mười chín tuổi, lần cuối cùng sinh nhật của em. Đó là ngày chúng tôi cưới nhau. Khi anh gặp nàng. Ồ, hãy đợi đến khi anh gặp nàng”
  Bây giờ cô ấy ở đâu? – Tôi hỏi.
  “ Ồ…đi vắng” Người đàn ông thở dài,  đặt lại bức ảnh ngay ngắn trên cái đôn màu đen.
  “ Nàng đi thăm cha mẹ, họ sống cách đây bốn năm mươi dặm. Nàng đi đã được hai tuần rồi”
   Khi nào cô ấy trở về? tôi hỏi, Ông chậm chạp:
  “ Vâng, hôm nay là thứ tư, nàng sẽ trở về vào tối thứ bảy”
Tự nhiên tôi thấy tiếc vô cùng, như vừa đánh mất một cái gì đó thật quý giá…
  Tôi xin lỗi, bởi vì lúc đó tôi phải đi rồi.
  “Đi? Không! Sao anh lại phải đi? Đừng đi! Cô ấy sẽ rất buồn. Anh thấy đấy, cô ấy thích mọi người đến đây và ở lại với chúng tôi”
   Không, tôi thật sự phải đi – Tôi nói một cách cương quyết; Ông cầm bức ảnh lên và đặt trước mặt tôi:
  “Đây” Ông nói, “Bây giờ, anh sẽ nói với cô ấy là đúng lý ra anh có thể ở lại để gặp cô ấy, nhưng anh đã không ở lại”
  Có cái gì đó bổng chốc làm tôi thay đổi khi nhìn kỹ vào tấm ảnh lần thứ hai. Tôi quyết định ở lại.
  Henry – Tên người đàn ông đã thổ lộ với tôi. Đêm ấy, Henry và tôi nói rất nhiều chuyện nhưng chủ yếu là nói về người đàn bà trong ảnh.
   Ngày hôm sau trôi đi một cách lặng lẽ.
Đêm thứ năm, chúng tôi có khách: Một thợ mỏ cao to tóc hoa râm.
   “Tôi đến để hỏi xem cô ấy khi nào về” – Ông khách giải thích, “Có tin gì không?”
   “Ồ! Đúng rồi, tôi nhận được lá thư, anh muốn nghe không?”
Ông lấy một lá thư màu vàng ra khỏi túi áo ngực và đọc cho chúng tôi nghe. Lá thư tràn ngập tình cảm dành cho ông và cho những người khác, những bạn bè và hàng xóm của ông. Đọc xong người đàn ông nhìn bạn mình:
    “Ồ, không được, anh lại như thế rồi, Tom, anh bao giờ cũng khóc khi tôi đọc xong thư. Lần này tôi sẽ mach cho cô ấy biết”
   “Không! Anh không được làm thế”, Henry – người thợ mỏ tóc hoa râm thốt lên. “Tôi già rồi, bất kỳ nỗi buồn nhỏ nào cũng làm tôi khóc. Tôi thực sự hi vọng đêm nay cô ấy có mặt tại đây”
   Ngày hôm sau, thứ sáu, một người  thợ mỏ già nữa đến thăm. Henry lại đọc cho bạn nghe lá thư, lá thư cũng làm cho người bạn khóc.
   “Chúng tôi đều rất nhớ cô ấy” Ông bạn nói.
Cuối cùng ngày thứ bảy rồi cũng đến. Tôi luôn nhìn đồng hồ. Henry chú ý đến điều đó.
   “Anh không nghĩ rằng có điều gì đó đã xẩy ra với cô ấy chứ?” Ông hỏi tôi, tôi cười và nói rằng chắc chắn cô ấy sẽ bình an, nhưng hình như Henry không thỏa mãn với câu nói an ủi đó.
   Lúc mặt trời sắp lặn, tôi rất mừng khi thấy hai người bạn là Tom Và Joe  quay trở lại. Hai người thợ mỏ già mang theo Ghita, nhiều hoa và những chai Whisky đến. Họ cắm hoa vào lọ và với chiếc Ghita gỗ trong tay họ chơi một bản nhạc vui tươi nhí nhảnh.
   Bạn của Henry liên tục rót rượu cho Henry và ép ông cạn ly. Khi tôi với tay định lấy một trong hai cốc còn lại, Tom chặn tay tôi giọng thầm thì – “ Để cốc này lại và lấy cốc khác”. Ông đưa cốc Whisky còn lại cho Henry, anh uống cạn cốc rượu, sắc mặt càng ngày càng trắng bệch
   “Ồ, được rồi, tôi cảm thấy mệt, tôi muốn nằm” Henry đã ngủ ngay sau khi  những tiếng cuối cùng thốt  ra khỏi miệng.
  Trong chớp mắt, hai người bạn nhấc bổng ông lên bế ông vào phòng ngủ. Họ đóng cửa và quay lại. Hình như họ sắp đi, tôi vội nói:
    “Xin các ngài đừng đi, cô ấy sẽ không biết tôi. Đối với cô ấy, tôi là một người xa lạ”.
    Họ nhìn nhau:
   “Vợ anh ấy đã chết được mười chín năm” Tom nói.
    “Chết?” Tôi thảnh thốt thì thầm.
   “vâng, đúng như vậy” Ông nói tiếp: “ Sáu tháng sau khi cưới cô trở về thăm cha mẹ. Cô trở về nhà mình vào một buổi tối thứ bảy tháng sáu. Khi cô ấy quay về gần đến đây thì những người Iindian đã bắt mất cô ấy. Không ai gặp cô ấy nữa. Henry bị mất trí. Anh ấy vẫn cho rằng cô ấy vẫn còn sống. Cứ tháng sáu đến, anh vẫn tưởng cô ấy đi thăm cha mẹ và bắt đầu ngồi đợi cô ấy trở về. Khi chúng tôi đến thăm anh ấy lấy thư ra đọc cho nghe. Anh ấy đinh ninh rằng vào một đêm thứ bảy nào đó cô ấy sẽ về. Chúng tôi đến đây với anh ấy. Chúng tôi cho thuốc ngủ vào rượu để anh ấy có thể ngủ qua đêm. Nhờ vậy mà Henry sẽ được yên ổn suốt một năm tới”.
   Joe nhặt mũ và cầm lấy Ghita. “ Cứ vào tháng sáu hằng năm, chúng tôi đều làm như vậy. Mười chín năm rồi…”
   Ông nói tiếp: “ Năm đầu tiên, chúng tôi có hai mươi bảy người, bây giờ chỉ còn hai chúng tôi”.
   Cánh cửa chính của căn nhà xinh đẹp hé mở, hai người đàn ông già tan biến vào màn đêm của  S. Flower.
                    
      
          
                    
P/s: Hồi cắp sách, hay đọc truyện ngắn, bài nào thấy hay là chép vào vở học trò, hôm qua lọ mọ lục tìm vài thứ, đọc lại cuốn vở ấy, thấy bài này vẫn hay nên ngồi  gõ  treo lên. Coi như một  một chút quà mọn tặng những người  bạn  thân thiết của ta vậy.

Trong cái xô bồ hiện hữu, hình như cần lắm một chữ TÌNH...

1 nhận xét:

  1. Nhớ là đã cồng mấy nhát bài này bên yahoo

    Trả lờiXóa
:) ;)) ;(( :-) =)) ;( ;-( :d :-d @-) :p :o :v (o) [-( :-? (p) :-s (m) 8-) :-t :-b b-( :-# =p~ $-) (b) (f) x-) (k) (h) (c) cheer

Dùng mã code dưới đây để chèn nguồn từ bên ngoài vào comment, xin đừng còm nhạc autoplay, cảm ơn! :

Link : <a href="Link URL">CLICK HERE </a>
Để chèn Hình ảnh : [img]Link hình ảnh URL[/img]
Để chèn nhạc từ Youtube : [youtube]Link video từ yotube[/youtube]
Chèn Nhaccuatui : [nct]Link nhạc từ Nhaccuatui[/nct]