Thứ Ba, ngày 01 tháng 4 năm 2014

BẠN....

Chú với Ba là bạn ruộng đồng, chia nhau từ củ khoai trái bắp. Chiến tranh ập đến, trai làng bằng cách này hay cách khác đều bị lùa vào trận chiến của đôi bên....Hai người cũng chung số phận của thời cuộc....
  Ngày giải phóng, dù thương binh của chế độ cũ nhưng Chú vẫn triệu đi cải tạo đâu mấy năm. Ngày về, không sống được ở làng nên phải dắt díu vợ con vào Nam bương chải kiếm cơm. Vài năm một lần Chú về thăm xóm, thăm Ba...Hai mái đầu bạc phơ vẫn mày tau mi tớ như hồi còn tắm sông cởi truồng và ngồi trầm tư sau những lúc khề khà. Ánh mắt buồn của người già  đến ám ảnh....
  Ngày Ba mất, Chú về thăm đến nay là mười hai năm chẵn Chú ko về nữa...
Vừa rồi vào kiếm cơm mấy ngày trong đó,mình vào ghé thăm, cả nhà tất tả làm cơm, những món quen chỉ ở quê ngay xóm mới có...Gắp cho mình khúc cá to rồi Chú kể:" Hồi nớ tau với Hắn nằm trên gác mái chuồng bò sau nhà ước chi được ăn một cơm trắng thiệt no với cá kho như ri"...Bất giác Chú buộc miệng: Cái hố bom B52 sau vườn Mít chừ còn ko con? Rồi khựng lại...(Cái trái Bom cướp đi sinh mạng của 13 người dân thường, trong đó bà con nhà mình 4, nhà chú 2)
Mình biết, chú nặng lòng vì việc chú bồng súng cho "quốc gia"... nhưng Chú à, khi trò chơi súng đạn được bày ra thì dân đen, phận con sâu cái kiến đâu có quyền lựa chọn nào đâu? Chú cũng chỉ là những nạn nhân thôi mà...Được chăng thì chỉ một nhóm người.
  Ngày về, ngoài quà cáp, chú móc viên đạn AR15 trong góc tủ bảo:" Đem về để bên hắn cho tau cái, chú yếu rồi có khi không về được nữa mô"...

SG - Một đêm lan man...

Thứ Hai, ngày 03 tháng 3 năm 2014

CÓC NHẺ.




                                                


                                                                                                                                ( Ảnh bên nhà bạn nhỏ)




     Mẹ về với mớ rau dưa...

Con đường ngái ngủ ban trưa rì rầm

Mạ non xanh ngút cánh đồng

Cánh cò côi cút để lòng con đau....

Thứ Năm, ngày 16 tháng 1 năm 2014

Lan man chiều cuối năm...

Thoắt cái, đã gần hết năm rồi nhờ. Một năm đầy biến động! Dù sao cũng phải cố thôi.....

"Người đàn bà giấu đêm vào tóc..."
Còn  nỗi buồn  mình biết giấu vào đâu?
Ta lưu lạc cơ cầu cơm với áo
Chiều nay, nỗi nhớ nát nhàu...

Về cái đã, tính sau...

Thứ Bảy, ngày 08 tháng 12 năm 2012

KỊCH THỜI THỔ TẢ

           Hum bữa, cái ngày 20/11, Đòi nợ "thầy" (đã mất dạy)  Nhân cho zui, lại nhớ lời  "thầy"    kêu gọi, ĐBQH  gương mẫu ....hông ăn thịt gà nhập lậu để bảo vệ sức khỏe của mình! Cừi  vãi...Nhân! Tiên sư! Cỡ ĐBQH thì ăn thịt gà nhập lậu làm ... chóa giề, Gà vườn tơ,non mơn mởn nữa là khác, mà thường thì...gà ...cúng rất an toàn. Có phỏng? Lo xa đến thế là cùng! Hèn chi mấy năm cầm đầu bộ giáo, một phần ba  học sinh nửa du côn đã được ra lò! Đọc báo thấy nhan nhản nào là học sinh trường XYZ đánh nhau, chém nhau, hiếp nhau  với mức độ ngày càng man rợ và máu lạnh hơn.
            Thống đốc Nguyễn Văn Bình xin nhận một nửa ...giải Nobel nếu thực hiện đồng thời 3 mục tiêu: Kiềm chế lạm phát, duy trì tăng trưởng,ổn định tỷ giá ! Ông này khôn xía mịa nội lun! Ai chuyên môn món kinh tế học thì biết điều này khó hơn ... lên trời! Khôn bởi phân nửa giải Nobel là .... muỗi! Ngu chi ..."Đơn giản" như nợ xấu, ông nói: "Với trách nhiệm chính trị, tôi đã nói không thể hứa gì về việc giải quyết nợ xấu" Đêck biết cái "trách nhiệm chính trị" là mốc khô gì mà người ta hay vin vào thế nhở? Nợ xấu do đâu? Khi dân nông cầm cố tài sản chỉ được phép vay chưa tới 50% giá trị? Chưa nói năm lần bảy lượt lính ổng đi kiểm tra, thẩm tra đến mòn ...bờ ruộng! Và một căn nhà giá trị một vài tỷ, khi cho vay gấp....mười lần con số đó! Ai được vay những nguồn này? Làm thế nào để được vay? Chắc ông là người hiểu hơn ai hết. hè?
        Chợt nhớ lời bà Bộ trưởng y tế  Nguyễn Thị Kim Tiến bôc bạch : “Nhìn thấy nạn nhân nằm trên, nằm dưới, nằm hành lang, một giường dồn hai, ba người tôi cảm thấy đau đớn. Không một quốc gia nào trong khu vực bệnh viện lại quá tải như ở Việt Nam….”. lại liên tưởng đến cú ...đau lòng của Tổng giám đốc điện lực Việt Nam  EVN khi lương nhân viên chỉ có...7,3 triệu!
       Cái đau lòng đó khiến người dân rất... đau lòng  đến mức muốn ....văng tục  bởi những lời gan ruột kia chỉ được thốt ra khi đi thị sát làm việc tại sở y tế TP HCM. Điều mà cả mấy chục năm nay phận con sâu cái kiến ngày ngày phải đối mặt. Vậy, hằng ngày trước và khi ngồi ghế  bộ trưởng  Y tế thì bà  thường thấy được  những gì, Thưa bà?  1 giường 2, 3 bệnh nhân là có sơ sơ từ thời ông ... Triệu, người tiền  nhiệm pà chớ mới mẻ gì đâu?  "Lời anh nói vẫn còn mãi đó" giờ đến phiên bà ...đau ... Thôi, mong bà đừng  đau quá mà hãy có  những hành động thiết thực và cụ thể hơn người tiền nhiệm là được rồi. Bà xinh, khóc nhiều sẽ xấu gái đấy !
       Thủy điện Sông Tranh 2 đến bây giờ vẫn là nỗi lo của nhiều người,không biết ông tổng  EVN có "đau lòng" khi cái bẫy nước và nguy cơ động  đất tăng cường  đang treo lơ lửng trên đầu hơn bốn vạn con sâu cái kiến? Khi mà đêm đêm già trẻ lớn bé phải bồng bế nhau chạy hỗn loạn thoát thân? Chạy, mà chả biết chạy đi đâu! khốn khổ khốn nạn lắm ông ạ!
     Vừa rồi xem kịch, mà dàn diễn viên đều hói và... xấu mù ! Nhiều hơi thở rất thối đến lợm giọng. Với...trách nhiệm chính trị: kịch rất ẹ!!! Tui phán. He he...


Chủ Nhật, ngày 04 tháng 11 năm 2012

EVN - TIỀN- QUYỀN LỰC VÀ MẠNG NGƯỜI!


Một đêm rung lắc  (vị trí  cổng chợ  Bắc Trà My)



Vậy là Đập thủy điện Sông Tranh 2 vẫn đang chờ....quyết định phá bỏ hay đánh đổi bốn chục ngàn mạng dân. Phá bỏ, đồng nghĩa với  4000 tỷ đồng đem quăng sông. cố giữ lại, đồng nghĩa với hơn bốn chục ngàn phận con sâu cái kiến có thể trương sình  phơi nắng khi cường độ động đất tăng cường. Người tạo ra cái bẫy nước đó không ai khác chính là tập đoàn điện lực Việt Nam EVN và những siêu chữ ký  cấp.... chính phủ!
Dù rằng, xứ mình, loại rẻ nhất và cũng đắt nhất ấy là...mạng người. (Rẻ hay đắt tùy vào cái dây...mơ rễ má ô dù) Nhưng ở Trà My hay các huyện hạ Lưu sông Tranh thì mạng người chắc chắc rẻ rồi. Rẻ, bởi đến bây giờ đêm đêm người dân vẫn thường chạy ra ngã tư  chợ để...tránh động đất. Rẻ vì cái bẫy nước kia vẫn còn treo lơ lửng đó thôi, rẻ vì các cụ đang họp chờ... xử lý!
Hôm bữa, nghe báo chí tung hô EVN cứu trợ 1000 tấn gạo cho đồng bào bị ảnh hưởng bởi động đất mà muốn văng tục quá chừng. nếu chia đều cho số dân có thể phơi xác dọc sông thì con số ấy thật....man rợ! Vậy mà báo chí tung hô, coi như một hành động nghĩa hiệp vậy! Hành động xuất gạo giống như câu: Hãy im kái miệng lại nhé! Ăn đi! Rồi chết cũng đừng kêu than nhế. Tau đã cúng cháo thánh rồi đấy.
Mà cũng lạ, khi ông P về trấn an, gặp ngay một trận rung chuyển dân chạy tán loạn ngay  trước mắt  , vậy mà  đến giờ lão Tổng điện lực bảo an toàn, cũng không nghe ông Phúc nói chi...Chuyển hết bà con ra gần mộ ...ông cụ rồi à?
Tự nhiên có một điều ước,  xây vài  cái khách sạn đạt chuẩn 5 sao ngay dưới chân đập, rước  toàn bộ những tai to mặt bự, những kẻ khẳng định Thủy điện Sông Tranh 2 an toàn, những kẻ phê duyệt , những kẻ đã chấm mút  dự án này  về đấy mà sống, mà chờ đợi cùng người dân nơi đây.
Gõ nữa chắc được... đội mũ này kia, thôi thì chấm hết vậy.